Mình nhắc lại: không nhấn mạnh Lễ không có nghĩa là mình bỏ Lễ. Khó bỏ lắm, mà mình quen dùng rồi. Theo Lễ với mình cũng đồng nghĩa với khắc kỷ, tự sửa mình. Bỏ Lễ rồi thì mình cũng quên mất kỷ luật, mà e rằng mình cũng chưa đủ trình để mà bỏ được. Hơn nữa mặc dù Lễ đậm màu "biểu diễn", nhưng xem ra chính điều đó làm Lễ thú vị mà nếu theo được thì cũng là một nghệ thuật đó, không tầm thường đâu. Như vừa xem "血色浪漫", "biểu diễn" được như "中跃民" không dễ chút nào, phải có trí tuệ + kinh nghiệm sống mới làm được đến mức đó. Vẫn theo.
Nhưng có cách nào để làm tốt hơn năm ngoái? Liệu có đến lúc phải áp dụng những thủ thuật tỉ mỉ kiểu "cầu nguyện mỗi sáng" như Franklin không?
Càng quan trọng là không được quên Đạo, và Father. Điều này hoàn toàn có thể xảy ra, mình có thể biết, hiểu Đạo, nhưng không tự khắc theo được, mà phải qua rèn luyện lâu dài đấy. Khi trước đóng cửa một mình thì theo Đạo dễ. Giờ mở cửa bước ra giữa thiên hạ thì Đạo có hình dạng như thế nào. Trước hết vẫn là Khiêm. Có Khiêm rồi thì sẽ Tĩnh. Cái Tĩnh này mà có Trí thì sẽ có sức mạnh lớn lao.