21.1.07

日记二十三

Có một chút lo âu. Cứ mỗi khi mình nghĩ về việc đó, lại cảm thấy có chút lo lắng. Một phần là bản thân cảm thấy con đường còn rất rất mờ mịt. Không biết mình định thâm nhập vào bộ máy bằng con đường nào, và vào vị trí nào?! Khuyết điểm lớn của mình- thiếu kinh nghiệm thực tế- khiến cho những suy tính hiện giờ của mình đều rất dễ rơi vào viển vông hoặc giản đơn quá.
Có điều mình phải viết cái post này không phải vì việc đó. Mình biết việc đó phải tìm tòi từ từ. Hại thay chính cái tư tửơng "từ từ" đó hình như lại lây sang tinh thần làm việc nói chung. Dường như còn lấn cấn tư tưởng rằng việc chính của mình chỉ bắt đầu sau khi mình gia nhập hệ thống, còn bây giờ có làm gì cũng không quan trọng lắm. Hình như là có tư tưởng đó thật. Bằng chứng là hình như mình làm việc- hay nói chung là Sống - còn thiếu lửa. Cuộc sống của mình hiện tại, đặc biệt là trong tư duy nếp nghĩ cứ như là an bần lạc đạo rồi ấy. Theo Đạo đâu có nghĩa như vậy. Hiện tại mình còn trẻ, ngọn lửa khát vọng phải cháy rực mới đúng chứ. Cảm giác như một người nửa tỉnh nửa mê, sống và làm việc thiếu sự "tỉnh" (self-conscious) nghiêm trọng, sao thấy giống giống cái lá trôi lững lờ trên một cái ao tù à.
Không được như vậy.
Dĩ nhiên mình không nhầm lẫn với cảm giác khi đọc báo chí viết về những người trẻ đã/đang thành đạt. Họ giỏi. Mình không đánh giá bản thân qua việc có được thiên hạ biết đến hay không, có giải thưởng gì không, có tên trong "danh sách" nào không. Cái thực sự có ý nghĩa đối với việc mình thâm nhập vào hệ thống sau này là bản lĩnh, kinh nghiệm, sự tháo vát, thấu hiểu tâm lý con người, cách xây dựng mạng liên minh, cách làm việc, và bạn bè. Có điều trước giờ mình có chút nhầm lẫn. Mình không cần táo. Nhưng không có nghĩa là mình không trèo cây táo để chảy táo xuống. Quá trình trèo cây là quá trình trải nghiệm, để rèn luyện bản lĩnh của mình. Vậy mục tiêu là quá trình, chớ không phải là quả táo. Nhưng vẫn phải trèo. Chứ không phải là bàng quan đứng bên cạnh ngước mắt nhìn.
Vậy là phải cải thiện tâm lý sống của mình. Mình theo Đạo, là không cần quả táo, nhưng phải thật tích cực trèo cây táo. Đạo của mình là Đạo vận động. Nước của mình có cả Lửa.
(Điều này viết ra có vẻ dễ, làm lại không dễ. Nhiều khi cứ tư tưởng không cần táo làm mình thiếu nhiệt huyết trèo cây táo. Đây lại là vấn đề. Nãy giờ chạy vòng tròn rồi :) )