10.1.07

日记十九

1. Ban đầu nhận được offer đi Bắc Kinh thì vui sướng, không suy nghĩ gì nữa. Chỉ còn một vấn đề hơi lấn cấn: liệu có kịp học tiếng Hán không? Vì điều còn lấn cấn này mà rút cuộc vẫn phải suy nghĩ cho ra, xem có sự lựa chọn nào khác? (không có tự tin là sẽ học kịp tiếng Trung). Ngẫm ra có thêm một sự lựa chọn: không đi nữa, ở nhà đi làm một học kỳ, 24 môn còn lại sẽ học gom trong 4 kỳ. Cả 2 sự cách đều chẳng dễ dàng gì. Nghĩ vậy tưởng là đã chọn không đi, vì xem ra đi Bắc Kinh ích lợi ít, ở nhà đi làm thì ra trường có CV đẹp. Mà khi nghĩ tiếp, lại thấy là nếu chọn cách thứ 2 , té ra mình chỉ có học và làm như trâu a`? Thời gian sinh viên đâu đã cần như thế? Vậy nên đi Bắc Kinh thì tốt hơn, có thể mở rộng tầm nhìn, "enjoy life" một tý. Lại tự nghĩ có khi mình phóng đại khó khăn về tiếng Trung quá chăng? Còn đến tháng 9, mà có cả hè để học mà?! Vậy thì cứ giữ kế hoạch đi Bắc Kinh vậy.
2. Từ 1, thấy rõ trước giờ mình ra quyết định không nghĩ được cho rốt ráo, tính hết các yếu tố quan trọng, thành ra kế hoạch và các sự lựa chọn của mình thường không ổn định. Một phần là do có yếu tố mới xuất hiện, nhưng vẫn là do mình không chịu nhìn xa hơn một bước, không chịu tìm hiểu thêm thông tin, hỏi han người có kinh nghiệm, thường khá "vô lo vô nghĩ", tự cho là chắc chắn làm được, không có vấn đề gì.
3. Một cỗ máy mà mất một con ốc thì không làm việc tốt được, có khi phải bỏ á. Có những điều nhỏ, chả mấy khi mình để ý, mà thực ra nếu mình biết thì thật tốt, không biết thì cũng không ít phiền phức hoặc là bỏ mất cơ hội á. Tỉ dụ như power point. Cái nữa là bài tập khí công, y học thường thức v.v. Như đã nói, mấy cái này nhỏ nhặt, học không mất thời gian, nhưng nếu biết thì rất tốt, chỉ tại mình không tự ép mình bỏ công ra mà học...
4. Bước vào học kỳ bắt đầu giao tiếp nhiều lên, lại nổi cộm lên vấn đề này. Như bài trước đã nói, có Khiêm sẽ có Tĩnh. Xem ra thì mình chưa có Khiêm thực sự. Phải phân biệt, cái Khiêm mình muốn hướng tới là Khiêm từ sự biết Đạo, hiểu Đạo mà ra (i.e. learned humility), không phải khiêm tốn, rụt rè bẩm sinh (i.e. natural humility). Do chất của mình là lửa nên học Khiêm nói riêng, theo Đạo nói chung có phần khó khăn hơn bình thường. Nhưng chính do thế mà nếu mình có thể học được thì thành tựu sẽ lớn vô cùng.
Do chưa có Khiêm thực sự, không ngạc nhiên khi trong giao tiếp mình trước giờ thấy thiếu nhất là cái Tĩnh. Cũng tại vì thiếu Khiêm nữa nên trong giao tiếp mình thực sự là thiếu sự nghiêm túc, coi trọng các quan hệ giao tế này. Chả hiểu sao nữa, nhìn bề ngoài thì cứ như là mình cho là mối giao tế này không quan trọng, có hỏng cũng chả sao. Thực ra không nên như vậy. Từ giờ nên rèn giao tế là vì một mối quan hệ tốt đẹp, vì bản thân mối giao tế đó thôi, chớ đừng nên trông mong mối giao tế đó sẽ đem lại ích lợi gì.
Thay đổi được tư tưởng như vậy thì trong các mối giao tế mình mới có được sự nghiêm trang, thành thật và do đó mới có được Khiêm và Tĩnh được. Nói đến đây không rõ đã giác ngộ chưa?