Đọc về Nguyễn Tấn Dũng, có thể nhận thấy công việc đó lớn và phức tạp. So với tầm vóc đó, mình hiện tại thật xấu hổ, có thể đánh giá là chưa đi được bước nào. Không, mình không có ý so sánh với những người trẻ khác, những người đã có nhiều thành công rồi. Mình không bằng họ. Nhưng cái nhìn thành thật nhất, tự nhìn vào bản thân, tự soi vào mặt nước trong vắt, ngẩng đầu lên ngắm Mẹ Mặt Trăng mà tự thành thật, đánh giá bản thân chỉ với bản thân thôi, có tiến bộ gì không? Có đủ tư cách gì không? Hay vẫn chỉ quanh quẩn với những chuyện nhỏ nhoi? Tuổi hơn thập nhị, sao chưa tận tâm học tập nuôi chí vậy? Có hổ thẹn với Gia Cát lập chí từ nhỏ dốc tâm học tập đến khi xuất thế năm 27 tuổi không?
Ta hiện tại, chí lớn mà quyết tâm nhỏ, mộng lớn mà trí nhỏ, lại không thành thật nghiêm khắc theo chính Đạo. Đánh giá vậy không phải nhìn vào có thành tích gì chưa. Đó là chuyện của xã hội. Tự nhìn bản ngã đánh giá.
Mình phải thay đổi như thế nào? Bởi mộng tưởng của mình là thành thật.