28.2.07

Einstein

Người “mơ mộng”

Khi tốt nghiệp cử nhân năm 1900, Einstein rất kỳ vọng vào một chân giảng nghiệm viên ở Đại học ETH Zurich để tiếp tục việc nghiên cứu khoa học. Trong khi những sinh viên tốt nghiệp khác đều được bổ nhiệm việc làm trong đại học, Einstein phải đi ra với “tay trắng” vì không giáo sư nào có thiện cảm với con người “lười biếng” này để cho một chức giảng nghiệm viên cả. Ông xin việc ở Đức và Hà Lan nhưng cũng không thành. Thất nghiệp, Einstein phải đi kèm trẻ để sống qua ngày. Giữa năm 1901, một cái phao cứu hộ đã đến với ông. Do sự giới thiệu của gia đình một người bạn thân, Einstein được nhận vào làm “chuyên viên hạng ba” của Sở Bản quyền sáng chế liên bang Thụy Sĩ. Ông chỉ được làm thử việc, kéo dài cho đến năm 1904 mới được làm chính thức, và năm 1906 mới được lên hạng cấp hai.

25.2.07

Trái tim Danko

Flaming Heart

a tribe of strong men who were forced by their enemies to retreat into the depths of an old dark forest filled with swamps. Every day weakened their faith, and they were on the verge of surrendering to their enemy in despair for their lives, ready to live in slavery.

Danko loved his people very much. He knew that there must be a way out of the dark and hostile forest, and he bravely led the people deeper inside. But soon they started to grumble. Fueled by fear and darkness, frustration and anger grew among them. Danko looked at the people and saw only hatred in their faces, and the flame of desire to save them flared up in his heart.

"This flame of love for his people became stronger and stronger, and suddenly, overpowering the sound of thunder, Danko exclaimed: 'What shall I do for my people?' And he tore apart his chest and tore out his heart and raised it high over his head. It blazed like the sun, even brighter than the sun, and the forest, stunned by this overwhelming love for the people, became quiet (1)".

Danko ran forward, holding high his burning heart, lighting the road for the people, and they rushed after him. Suddenly, the forest ended, and they emerged into an ocean of sunshine and fresh air, cleansed by the rain. Danko looked at the free land, laughed proudly and fell dead. And the happy people, filled with great hopes and expectations, did not even notice Danko's death and did not see that next to his body his brave heart still burned brightly. Only one person noticed it, and fearing something, stomped on the proud heart and extinguished its flame.

The Secret Conspiracy



The power of thoughts and will.

24.2.07

Self-Esteem

1.Emotional intelligence:
  • accurately perceive emotions in oneself and others
  • use emotions to facilitate thinking
  • understand emotional meanings, and
  • manage emotions
Emotions are colorful, dramatic, fascinating, and essential dimensions of every person’s experience.

All-round cool person

Đừng Già Hàm

Đừng Già Hàm
Bạn thử nghe câu chuyện sau đây: Tôi có thói quen đi thành thị mỗi tháng. Ngày nọ tôi đem tiền theo nhiều. Tôi thấy gần bến xe có bán nhiều bồ câu đẹp quá. Tôi mua một cặp về nuôi chơi. À! Tôi đóng cái lồng rất khéo vì tôi thường biết, bồ câu thích ở nơi chuồng sơn nhiều màu. Lúc ấy vợ tôi phụ đóng chuồng với tôi. Hai chúng tôi lấy làm sung sướng vì có cặp bồ câu ngộ nghĩnh. Con mái vừa đẻ được một trứng. Nhưng đau đớn thay, nó bị con chó "cắn chết". Đó là câu chuyện thật của một người lân cận với chúng tôi, có danh là "già hàm". Anh chỉ muốn nói với chúng tôi, con bồ câu mái của anh chị bị chó cắn mà anh thuyết gần ấy. Bạn thử nghe có mệt không?

Thưa bạn, trong xã hội có biết bao người có tật đa ngôn như người lân cận này của chúng tôi. Họ mở miệng ra không phải nói những điều đã suy nghĩ, bổ ích, mà chỉ thích nói cho đã, không lúc nào để miệng "kéo da non". Họ không cần biết nghệ thuật nói chuyện là gì, mà sung sướng, tự đắc làm một cái "máy nói".

Người xung quanh khi gặp họ, phải mệt cả óc, ù cả tai để nghe họ nói hằng giờ điều mà một người khéo nói có thể nói trong mười phút. "Đặc sắc" của họ là gặp ai, bất kỳ lạ quen, có dịp là họ thuyết. Người bàn chuyện của họ có óc tinh tế, chú trọng lịch sự, có công chuyện gấp, có thái độ khinh rẻ họ, tỏ ra nhàm chán họ, bằng những cái ngáp hay giã từ. Mặc kệ. Họ cứ nói. Đến những nơi có người ăn học cao, ngồi đứng với thái độ trầm ngâm, nói năng điềm đạm, họ rộ tiếng lên như muốn giục bao kẻ xung quanh "nhóm chợ" với họ. Người ta mắc cỡ, ngượng ngùng giùm cho họ mà họ không ý thức được. Sống trong chỗ đông, họ không quan tâm đến bổn phận, mà đi cà rểu hết bạn bè này đến người thân kia để kể con cà con kê. Trong khi họ già hàm, điều bạn thấy nổi bật nơi họ, là chuyện "chuột đẻ" họ nói ra "núi chuyển bụng". Có khi chỉ vài ý tưởng xàm láp gì đó thôi, họ vô đề đại cà sa, thuật cả một lịch sử rồi phê bình, rồi than thở, rồi nói lại, rồi dẫn giải, rồi mới nói ra ý mình. Thứ chỉ vài tiếng ngăn ngắn là diễn đạt đủ. Họ chỉ cần có mặt người nghe thôi, có mặt để họ nói vô ý thức như cái máy. Người nghe nào, khi chưa quen biết họ, tưởng họ là bậc trí thức cao giỏi hùng biện, nhưng trong vài phút sống với họ người ta phải nhăn mặt nhàm chán. Người nghe muốn lánh mặt họ ư?

Không được, họ nói cà nhằng. Họ bàn đủ thứ chi tiết, họ giả bộ hỏi, rồi cướp câu trả lời. Họ sửa soạn ra về nhưng ngồi lại, ra tới cửa nhưng đứng đó, lại thuyết bất tuyệt. Bạn đừng trông ở câu chuyện của họ có một cứu cánh nhé. Đến bàn chuyện với ai, họ tỏ ra lo lắng về kẻ ấy, làm người ta ngạc nhiên tưởng có gì quan hệ. Nhưng rồi sau cùng phải ngáp dài với lời nói tấp nập như thác nước của họ, và không thu hoạch ở họ một kết luận nào hay đẹp cả. Trong câu chuyện, họ cũng hay lặp đi lặp lại rằng, mình không muốn nói nhiều. Họ hay bảo: "Thiệt tôi buộc lòng lắm mới nói, tôi chẳng muốn nói nhiều vì nói chiều người ta nói mình không thật..." Nói vậy nhưng họ vẫn thuyết gần đứt hơi. Có nhiều người lịch sự, không chận lời nói của họ, họ tưởng các kẻ này mê say câu chuyện của họ, coi họ là tay hùng biện, nên họ tha hồ nói với nét mặt và điệu bộ dương dương tự đắc.

Nực cười nữa là khi nào có nhiều nay già hàm hội lại. Đúng là một cái chợ. Họ gân cổ, lấy hơi không kịp để nói, tranh nói như ăn cướp, họ giựt lời nhau. Người này hỏi người kia, người kia mới hé trả lời là bị người nọ giựt lời. Người giựt lời nói vài tiếng là bị kẻ khác chận lại để cắt nghĩa, để phê bình, để chế giễu. Không biết bạn có lần nào nghe nhiều tay già hàm họp mặt chưa. Ai rủi nghe họ đối khẩu thì mắc mệt như sắp lìa trần. Không cần chúng tôi nói, bạn dư biết rằng, những người đa ngôn trong xã hội làm đối tượng cho thiên hạ oán ghét, khinh chê. Những khi nói chuyện với bất kỳ ai, họ không sao thuyết phục được. Người nghe họ nói là một thứ hình phạt. Vậy muốn thuyết phục thính giả của mình xin bạn chịu khó đừng nói nhiều quá. hãy coi tật đa ngôn như một thứ bệnh dịch của uy tín và nhân cách của mình. Nó là cái lỗ mọt làm tiêu tan dũng khí của tâm hồn, để rồi bị kẻ khác chi phối. Bạn thử thí nghiệm đi. Khi bạn sống chung với nhiều người nếu bạn ít nói bạn có vẽ thinh lặng, tự nhiên bạn nghe con người của mình hùng dũng. lời nói của mình có "ma lực" lôi kéo sự chú ý của kẻ khác, còn nếu sau đó bạn nói đủ thứ chuyện mà nói như đê vỡ, tự nhiên bạn cảm thấy con người của mình yếu đuối, bẽn lẽn, không còn đủ lực dẫn dụ kẻ khác. Vậy từ đây, khi gặp ai để tiếp chuyện, xin bạn hãy đề phòng tật già hàm, mỗi khi mở miệng nên nhớ lời khuyên chí lý này của Lưu Hội: "Nhất ngôn bất trúng, thiên ngôn vô dụng: Nói trật một lời thì thuyết ngàn lời cũng vô ích". Trong trường hợp gặp người già hàm, bắt bạn phải nghe chuyện xàm láp của họ, thì bạn phải làm sao?

bạn mạnh tiếng bảo họ câm ư? Đáng lẽ phải vậy, nhưng không lịch sự chút nào. Mà dù sao, cũng phải chận cái biến lời của họ lại, bằng không bạn tốn thì giờ vô ích, phải bực dọc đến mất đức yêu người. Bạn có thể trầm tĩnh, chậm chậm, vừa ngó ngay mắt họ vừa nói: " Xin ông hay bà...cho tôi có ý kiến này". Họ chắc chắn không chịu và cướp lời bạn. Nhưng bạn cương quyết bảo: "Ông hay bà phải như thế này hay thế kia". Thái độ này có thể không nên dùng với người tinh tế, nhưng với những kẻ già hàm, nhất định bạn phải dừng bằng không bạn tốn thì giờ vô ích, mà không đi đến kết quả nào.

Giá khi cần thiết, hỏi họ điều gì, thì bạn hãy tinh tường sáng suốt, đặt vấn đề cho rõ rệt, lúc nào cũng chú ý kéo họ về câu trả lời mà bạn yêu cầu. Nếu bạn "đắc nhân tâm" không đúng chỗ, ngồi nghe họ tự do nói, thì chưa thật với bạn, sau cùng bạn phải thất vọng mà mất thiện cảm với họ. Điều bạn hỏi có khi chỉ vài tiếng là trả lời xong, họ lại lo "diễn thuyết" cho bạn đủ điều.

19.2.07

日记三十












What do I have to do now to bring my advanced mind into operations?!

18.2.07

Ai lam` chinh sach cong?

Người từng "vỡ kế hoạch"

Bùi Văn Kiên.

Tốt nghiệp ĐH loại giỏi với "thâm niên" hoạt động phong trào và nghiên cứu khoa học từ thời phổ thông, Kiên được chuyển tiếp lên học cao học ở Khoa Luật (ĐHQG Hà Nội).

Với tư duy thẳng băng rằng, chỉ vào làm trong cơ quan nhà nước mới có cơ hội và đủ điều kiện để thực hiện mơ ước "trở thành người hoạch định chính sách" một cách chính thống, Kiên hăm hở nộp hồ sơ đi xin việc ở rất nhiều cơ quan nhà nước khác nhau. Thậm chí, biết được nhiều bạn bè đồng khóa, tuy chỉ tốt nghiệp loại khá nhưng "bằng cách nào đó" vẫn được ở lại khoa nghiên cứu, Kiên đã thử đề đạt với nhà trường nguyện vọng của mình... Nhưng, ở bất kỳ cơ quan nhà nước nào mà anh tìm đến theo thông tin tuyển dụng, anh cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu chối khéo.

"Chính sách công là một lĩnh vực vẫn còn đang bỏ ngỏ. Nghiên cứu các giải thưởng khoa học hàng năm của Nhà nước, tôi chưa hề thấy có một giải thưởng nào liên quan đến vấn đề này"

15.2.07

日记二十九

Amazing, I discovered that I had really cut off some bad habits, so much so that as I tried once more I just did nt have feeling, I just disgusted it. Perhaps to cut bad habits and build new ones are not that tough. I have done it and I will continue to do it.

As I am watching Vietnam - Now, knowing the Americans' perspective towards Vietnam, meditating on our country fateful history this century, I realize I havent really fully appreciated the greatness of our country. Our people are industrious and optimistic, and they are just very nice people. Surely no people are perfect, but I am happy to realize that.

-----

Shoun became a teacher of Soto Zen. When he was still a student his father passed away, leaving him to care for his old mother.

Whenever Shoun went to a meditation hall he always took his mother with him. Since she accompanied him, when he visited monasteries he could not live with the monks. So he would build a little house and care for her there. He would copy sutras, Buddhist verses, and in this manner receive a few coins for food.

When Shoun bought fish for his mother, the people would scoff at him, for a monk is not supposed to eat fish. But Shoun did not mind. His mother, however, was hurt to see the others laugh at her son. Finally she told Shoun: "I think I will become a nun. I can be a vegaterian too." She did, and they studied together.

Shoun was fond of music and was a master of the harp, which his mother also played. On full-moon nights they used to play together.

One night a young lady passed by their house and heard music. Deeply touched, she invited Shoun to visit her the next evening and play. He accepted the invitation. A few days later he met the young lady on the street and thanked her for her hospitality. Others laughed at him. He had visited the house of a woman of the streets.

One day Shoun left for a distant temple to deliver a lecture. A few months afterwards he returned home to find his mother dead. Friends had not known where to reach him, so the funeral was then in progress.

Shoun walked up and hit the coffin with his staff. "Mother, your son has returned," he said.

"I am glad to see you have returned, son," he answered for his mother.

"Yes, I am glad too," Shoun responded. Then he announced to the people about him: "The funeral ceremony is over. You may bury the body."

When Shoun was old he knew his end was approaching. He asked his disciples to gather around him in the morning, telling them he was going to pass on at noon. Burning incense before the picture of his mother and his old teacher, he wrote a poem:

For fifty-six years I lived as best I could,
Making my way in this world.
Now the rain has ended, the clouds are clearing,
The blue sky has a full moon.

His disciples gathered about him, reciting a sutra, and Shoun passed on during the invocation.

FPT and Vietnamese highflying high-tech dream

Truong Gia Binh

Đã không ít lần tôi tự hỏi: Tại sao mình lại phải vất vả như vậy? Tại sao mình lại làm một ngày 16-18 tiếng, thường là cả thứ 7 và chủ nhật? Nhưng rồi ngẫm lại thấy, hoá ra đấy là đam mê của mình, mình làm vì mình chứ không ai bắt mình cả. Rất may là chúng tôi không phải hy sinh mọi thứ, ở FPT, rất nhiều thói quen, niềm vui từ thời sinh viên vẫn còn được duy trì. Chúng tôi đọc đủ thứ trên đời, sáng tác và đôi khi có thể uống tí chút rồi thâu đêm đàn hát.

日记二十八

All of a sudden, I fell into deep, resisted, persistent stress, loss since yesterday. Now it is 2 days already, not sure if it is to end tomorrow. Sitting alone with some textbooks and boring exercises, my thoughts wandered aimlessly. Life suddenly became so meaningless!

How ridiculous I was! Just like a teen girl daydreaming and romanticking! My true self feels so ashamed about this. I hope no one know this! Otherwise what can I do :))

好了,我想玩儿到这儿就够了吧!不然我会变成个女孩说不定,那我会怎么办呢,太丢脸了吧! 那时候还要当什么英雄,什么悟空,觉悟什么道?!别开玩笑了!

14.2.07

Sensible & flexible

Thầy trò Khổng Tử bỏ nước Lỗ lưu vong ra nước ngoài. Một hôm Khổng Tử gọi Tử Cống (một trong 72 học trò hiền của Khổng Tử) hỏi:

- Theo con, thế nào là người nhân, thế nào là người trí?

Tử Cống suy nghĩ một lát rồi đáp:

- Thưa thầy, người nhân là người biết thương người; người trí là người hiểu người.

Khổng Tử khen "hay". Rồi kêu Tăng Tử vào hỏi lại câu trên. Tăng Tử suy nghĩ một hồi rồi đáp:

- Thưa thầy, người nhân là người biết thương mình; người trí là người tự biết mình.

Khổng Tử chịu quá! Đoạn ông gọi Tử Lộ vào hỏi:

- Theo con, thế nào làngười nhân, thế nào là người trí?

Tử Lộ thưa:

- Theo con, người nhân là người làm sao cho người khác thương được mình; còn người trí là người làm sao cho người khác hiểu được mình! ...

Khổng Tử rất đỗi ngạc nhiên, ngửa mặt khen rằng:

- Bất ngờ thay! ...

Lời Bàn:

Cùng một cân hỏi nhưng ba câu trả lời hoàn toàn khác nhau, đây thật là điều thú vị và bất ngờ.

Nhưng ta thường thấy việc đời không khác nào một dòng sông, có lúc từ trên cao đổ ào ào xuống vực sâu, có lúc trườn mình, len lách qua hẻm núi, có lúc thênh thang lặng tờ giữa bình nguyên ... thiên hình vạn trạng. Nhưng mỗi dạng trạng đều phù hợp với mỗi hoàn cảnh. Bởi không bao giờ trời mưa lụt mà sông cạn, trời nắng hạn mà nước sông dâng. Núi dựng bạt ngàn dòng sông không thể không uốn mình lượn theo thế núi. Con người cũng thế. Có lúc ta vì người và người vì ta, có lúc ta vì ta, và người vì người, theo hoàn cảnh mà hành sự. Như thế mới không lỗi.

Trong toán học cũng có những vấn đề như trong nhân sinh. Trước đây 2300 năm, nhà Toán học Hi Lạp, Eulide phát biểu: - "Từ một điểm ngoài đường thẳng, ta chỉ vẽ được một và chỉ một đường thằng song song với đường thẳng đã cho"!

Ai muốn học toán lên cao bắt buộc phải chấp nhận lời yêu cầu này. Vì đây là một điều hiển nhiên. Thế mà ở Anh, Remann lại phát biểu: - "Từ một điểm ngoài đường thẳng, ta không vẽ được một đường thẳng nào song song với đường thẳng cho trước"!

Chưa hết! Sau đó nhà toán học Laubatchewsky lại phát biểu: - "Từ một điểm nằm ngoài đường thẳng, ta có thể vẽ được vô số đường thẳng song song với đường thẳng cho trước"!

Thế có trái ngược không? Hai định đề sau đây phải là sai (vì sai đâu là định đề!), ở toán cao cấp người ta vẫn dùng nó. Tất nhiên muốn dùng nó phải tùy theo điều kiện. Người ta thường nói, "chân lý ở bên này Pyrréneés, sang bên kia trở thành nghịch lý". Đúng hay không đúng còn tùy theo hoàn cảnh.

Qua câu hỏi nhân trí của Khổng Tử, Ngũ tử Tư ở nước Ngô (người cùng thời với Khổng Tử) nói:

- Không thương mình làm sao thương được người ngoài? Không thương người làm sao người thương ta? Môn đồ của Khổng Tử chỉ "chẻ tư sợi tóc nhân nghĩa" (ý nói phiến diện) mà thôi! Nhân và Trí ít nhiều gì vốn đã có san trong mỗi người, chỉ sử dụng có hợp lúc không thôi!

Do đó bất kỳ việc gì, đúng hay sai, công hay tội chúng ta khó mà đem nhận xét chủ quan ra để phán xét được. Bởi việc hành xử của tha nhân còn tùy thuộc hoàn cảnh của họ lúc đó.

13.2.07

Ideas lover

Here is one way to cultivate my mind, and maybe, yeah, to restart 360!Yahoo blog, if you wish to. The interesting ideas! Some examples:

80/20 principle

Multiple intelligence

Self-awareness

This may be the focal point that I have to strike at to start with a real change...
1.“Everything that irritates us about others can lead us to an understanding of ourselves.”
2.“Success is achieved by development of our strengths, not by elimination of our weakness.”
3.“The superior man is distressed by the limitations of his ability; he is not distressed by the fact that men do not recognize the ability that he has.”---Thanks to Kongfuzi. I am not superior. But I feel happy that I am extremely distressed by my limitations now and has no interest in showcasing my superior intelligence.
4.“We judge ourselves by what we feel capable of doing, while others judge us by what we have already done.”---So true! That's why we and they see the world so differently!
5.“When you meet someone better than yourself, turn your thoughts to becoming his equal. When you meet someone not as good as you are, look within and examine yourself.”
---Again, deepest thanks to Kongfuzi. Cant really agree with u more!

10.2.07

Focus

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=185935&ChannelID=89

Xây ước mơ trên đỉnh núi.

Warren Buffet said, I may be wiser in certain things, but the single thing I have done well is to stay focused.

1.
The successful man is the average man, focused.

2.The first rule of focus is Wherever you are be there.

3.Some people see more in a walk around the block than others see in a trip around the world.

4.The shortest way to do many things is to do only one thing at a time.

5.The immature mind hops from one thing to another; the mature mind seeks to follow through.

6.Determine what specific goal you want to achieve. Then dedicate yourself to its attainment with unswerving singleness of purpose, the trenchant zeal of a crusader.

7.All of us are watchers -- of television, of time clocks, of traffic on the freeway -- but few are observers.

8.To me, the definition of focus is knowing exactly where you want to be today, next week, next month, next year, then never deviating from your plan. Once you can see, touch and feel your objective, all you have to do is pull back and put all your strength behind it, and you'll hit your target every time.
9.The only prudence in life is concentration.

10.Concentration is the secret of strength in politics, in war, in trade, in short, in all the management of human affairs.
11.A person who is gifted sees the essential point and leaves the rest as surplus.

12.Nothing focuses the mind better than the constant sight of a competitor who wants to wipe you off the map.

13.You must remain focused on your journey to greatness.

There is no particularly wonderful things about these quotes. They are common sense. But right now they struck right into my heart.

8.2.07

Down-to-Earth in search for a job?

Through a few short talks with SuHao I get the impression that the job market is extremely competitive, that fact that I have largely ignored up to now since I thought it is not time yet. But the fact that I still havent got an internship may imply that the due attention should be paid now. Somehow more seriously.
But I dont have to join the buzz of those bizad people. Stay clear-minded, alert and go for the right things.

6.2.07

Send me an angel

Seeking a broad view, then seek details

I think of one day when I enter an organization, what will I do then? At the beginning, I am small. I have to look around. What is my position, and what is the road for me? As I grow bigger, and bigger, my view will be broader, surely, and then I will have to get an overview of the entire organization. I think I will get along faster and find the right road from the start if I stop for a moment, to look around-up, down, side-first. Get an overview before going into details.
However, that's for later, we will get to that.
Now, to appy that rule to my current work is possible. Try to get a big view of your living now: CAP, CCA, social, spiritual. How are the connected. Why?! Where am I moving to? Where are the problems? What is their significance? Getting an overview before getting into details help you work more efficiently at every level of your problems. To get a high grade for one module, that is the way to do it too. Read through the textbook once, to get a big view. After that reading lect notes and doing projects will be much more fruitful and productive.
Having a broad view helps you point out the roots of the problems. My problem in social life, social networking now is a big one, which I will have to solve sooner or later. But is it a new one? How has my life been over the last 20 years? How do I imagine it to be next 20 years? If this is a moment to change, what need to be changed?

3.2.07

日记二十七


I feel great pressure this semester. I am delighted that I feel so. So many things at my limits, they are very new to my usual nature, which make them esp hard. But Father told me to come here just for that: to test my self, to correct my weakness and to surpass my own limits.

One challenge is about time: how can I do things effectively, given my limited time source?

One challenge is about capability: how do I learn the basic techniques to make myself fundamentally capable in the strangest and hardest circumstances?

One challenge is about my emotional mind: how do I control my emotions? To make my heart as a tranquil lake in the autumn, to make my mind work uninterfered? To overcome false preconception So that I can build enduring relationship?!

I must overcome my limits!

A wake up call

1. I realize that for every activities I perform daily, there are techniques to do it. Techniques can be practiced and mastered. That is very important, so I dont have to be genius to master those techniques. If I can do that, I think it will be sufficient to achieve my dream. I dont have to be born genius. There are techniques for:
-Reading (mentioned)
-Writing
-Listening (mentioned)
-Discussing in team, Arguing, Leading a team. Ultimately, leading an organization.
-Talking (small talks)-Making speech (big talks)
-Networking
-Solving (mentioned)
-Learning new things (esp languages)
-Thinking creatively-critically
The philosophy here is for every major activities I do in a day there are some techniques to do it effectively. I must try to master them. I must live my life productively.

2. More importantly, I realise why I must be concerned about all those things. Because I am bound by time and my ability. Because of limitations and scarcity. How can I forget this! How come I live and do as if I can do all things and achieve all beautiful things! I must set a time limit for reading a book. I must set a time limit for writing a report. I must set limit. I must set deadline! I can not and will not try to get A for all modules! That is not important. I must do what is important, because I am limited and bound! How can I forget this!?

How to read a book

http://www.si.umich.edu/~pne/PDF/howtoread.pdf

1. 3 steps: discover-understand-remember. Read the book 3 times, each time with different target.
Read for a purpose, and must set a time limit. Dont read for 3 consecutive 3 hours but three 1-hour section. Be mindful of where the "weight" of the book is. Try to know the intellectual context. A book is usually a response to some other author.
Reading is a creative process, not like watching TV. Work your mind as you read. Question, rehearse, discuss as you read. Use different modes, this will develop your mind fully.
I am no longer a bookworm. I read for a purpose. Make it count. This is all the more important as time for reading get a smaller and smaller proportion in my time resource.

2. More importantly, I am struck how I have been ignoring some basic, immediate techniques that if be mastered can fundamentally lift up my productivity.
How unconscious of time I am! I read as if there's nothing I gonna have to do!
Not only reading. There are techniques of thinking, solving, questioning, writing, arguing,...that are so basic that must be mastered before you hope to do anything bigger than mediorce...

30.1.07

Tự vấn

Đọc về Nguyễn Tấn Dũng, có thể nhận thấy công việc đó lớn và phức tạp. So với tầm vóc đó, mình hiện tại thật xấu hổ, có thể đánh giá là chưa đi được bước nào. Không, mình không có ý so sánh với những người trẻ khác, những người đã có nhiều thành công rồi. Mình không bằng họ. Nhưng cái nhìn thành thật nhất, tự nhìn vào bản thân, tự soi vào mặt nước trong vắt, ngẩng đầu lên ngắm Mẹ Mặt Trăng mà tự thành thật, đánh giá bản thân chỉ với bản thân thôi, có tiến bộ gì không? Có đủ tư cách gì không? Hay vẫn chỉ quanh quẩn với những chuyện nhỏ nhoi? Tuổi hơn thập nhị, sao chưa tận tâm học tập nuôi chí vậy? Có hổ thẹn với Gia Cát lập chí từ nhỏ dốc tâm học tập đến khi xuất thế năm 27 tuổi không?
Ta hiện tại, chí lớn mà quyết tâm nhỏ, mộng lớn mà trí nhỏ, lại không thành thật nghiêm khắc theo chính Đạo. Đánh giá vậy không phải nhìn vào có thành tích gì chưa. Đó là chuyện của xã hội. Tự nhìn bản ngã đánh giá.
Mình phải thay đổi như thế nào? Bởi mộng tưởng của mình là thành thật.

Nguyen Tan Dung

http://www.viet-studies.org/kinhte/VN_Cabinet_revamp.pdf

Who is Vu Duc Dam, impressive deputy minister & minister-to-be at 44?

http://vietnamnet.vn/thegioi/2007/01/659047/

A leader who is visionary, and determined to realise his vision of his country!?

日记二十六

Bình tĩnh lại TL, bình tĩnh lại. Sao cứ chỉ được một lúc vậy, ngọn lửa lại bốc lên ngay, rồi lại rối loạn...冷精下来,成龙。。。。Cứ ngồi một mình thì nhẹ nhõm thế này, nhưng bước ra ngoài là y rằng nước động lửa bùng. Khó ghê, nhưng nhất quyết không bỏ. Đây là con đường Father muốn mình đi, ắt phải có nguyên nhân của người. Mình phải luyện theo Đạo trong điều kiện trái Đạo, như luyện trong lò lửa của Thái Thượng Lão quân vậy. Phải lấy cái Tĩnh quan sát được cái Động mà giữ cho cái Tĩnh không bị cái Động quấn theo.
Bình tĩnh lại TL, lắng ngọn lửa xuống, hành động theo đạo TL...

日记二十五

Tham gia một số hoạt động có gặp một số tính cách hay ghê. Làm PPT gặp Carrie học Law thấy có nét gì đó thông minh có lý trí vững mình không gặp nhiều ở con gái. Khá hay. Khi nghĩ về những cá tính này, mình đều cảm thấy kém cỏi, tự lấy làm hổ thẹn. Nếu cứ quen so sánh với thiên hạ thì như vậy không tránh khỏi. Thực ra con đường của Đạo là không tranh, so sánh là để nhìn bản ngã rõ ràng hơn, cốt tự cải thiện không ngừng. Vậy hãy lấy làm vui sướng mỗi khi phát hiện ra một cá tính hay và thành thực suy ngẫm, học tập từ họ. Theo Đạo là lấy sự học làm sung sướng, học được chân lý hay làm được bản ngã tốt hơn coi là một nguồn hạnh phúc rồi. Mình cần thấm nhuần điểm này để học cho tốt, kính cẩn bình tĩnh học từ thiên hạ, khiêm tốn mà nghiêm trang, tôn trọng mọi cá nhân. Bởi nói một cách chính xác-mặc dù mình không luôn luôn hành động được như suy nghĩ vì có bad preconception-mỗi cá nhân đều hàm chứa một cá tính, nét riêng biệt có điều mình chưa biết đó thôi...
Cố gắng lên...

29.1.07

10 reasons people make stupid decisions

http://badanalysis.blogspot.com/2006/10/10-reasons-your-co-workers-make-stupid.html

Havent really read through, will check later. May be useful.

Heuristic

Game theory level 3 quả nhiên lợi hại. 5 năm rồi mình mới học lại 1 nhánh của Toán học, một cách nghiêm túc, và lần đầu tiên bằng tiếng Anh. Chợt nhận ra rằng cũng đã 5 năm bây giờ mình mới dần dần cảm nhận lại cái cảm giác sử dụng bộ não của mình. 5 năm rồi chỉ luẩn quẩn với những vấn đề common sense cơm áo gạo tiền cười nói đi đứng, 5 năm rồi không một lần tư duy thực sự. Bây giờ gặp lại có chút gì hoài niệm, lại có chút bất ngờ 5 năm rồi mình "nghĩ" những gì? Ngẫm lại có vẻ 5 năm rồi bộ não mình chỉ nhởn nhơ ghẹo bướm trêu hoa mà đâm ra ẻo lả vô dụng rồi. Nhưng sao thấy tụi Vn ở đây đâu có phải học những cái này như mình. Rút cuộc đang có chuyện gì ở đây vậy, vấn đề của mình với tụi nó là gì? Sao mình khác họ vậy???!!!!
Đọc phải khái niệm Heuristic lần đầu tiên, trước đây mình cũng đã từng nghĩ tương tự, mà lâu quên bẵng rồi. Lại liên quan đến một số nhánh khác của Psychology và Philosophy. Có quote ở bên cái links đến Wiki, rảnh thì sẽ đọc. Mà giờ mình khác rồi, không câu nệ cứ phải đọc cái gì đó thật to, bõ, "classic". Không dư thời gian rồi. Giờ thực tế, nhiều khi chỉ cần đọc vài cái tips, toolkit, hay có khi chỉ đọc mỗi khái niệm rồi tự suy nghĩ, suy diễn, suy tưởng mà dùng thôi.

28.1.07

Originality

Làm slide cho ES2002 thấy tuyệt vọng quá. Năm trước cũng vậy. Kỳ trước tìm tài liệu cho BSP2005 cũng vậy. Thôi, từ giờ tuyệt đối ôm lấy originality làm mộng tưởng vậy, thà kết quả kém nhưng tự thân nghĩ ra vẫn hơn. Tiếp tục như trước tuyệt vọng, đau đầu lắm rồi.

Tâm lý học 1

1. Sáng nay ngay trước khi ngủ dậy có 3 hình ảnh chợt xuất hiện:
-Mẹ đang nấu 1 món ngon, "2 anh em nó không có món này không được". Mình nói thế thì năm nay không cần món này nữa, con có món khác ngon hơn rồi, mẹ không phải nấu nữa...(các hình ảnh cứ rời rạc thiếu logic)
-Cảnh trong 七龙珠,Calic bay về Tây Đô lấy rađa dò ngọc, Goku sẽ chặn đường Mabu trì hoãn thời gian. Bunma vẫn lo lắng không an, Goku phải trấn an "Calic là con của Cadic mà". (Giờ lại nhớ ra 1 cảnh sau đó khi Calic bay về đến nơi, nói "chú Goku có khi còn lợi hại hơn bố của cháu", Goku nói "Vẫn chưa có chuyện đó, trên thế giới này bố cháu là lợi hại nhất". Một cảnh sau đó nữa, trong trận chiến cuối cùng Cadic nhận ra rằng mình thua xa Goku, nói Goku hãy dùng toàn lực chiến đấu, không phải lo Cadic bị xấu hổ mất mặt. Goku vờ như không hiểu, nói rất tự nhiên rằng Mabu quả nhiên lợi hại, giá mà có 1 phút để tập trung sức mạnh...Cadic đỏ mặt té ra không phải Goku đang quan tâm đến mình, cho là mình chỉ ngộ nhận, "tưởng bở". Hehe nhưng sự thực là Cadic đã nghĩ đúng, chỉ có điều Goku quá xuất sắc, quá hiểu tâm lý Cadic và hành động thật nhanh, vờ như không hề có chuyện đó, lại nhận rằng là do Mabu quá lợi hại, khiến mình không có cơ hội tập trung sức mạnh...
-Cảnh trong 故事一, gia đình Lý tiên sinh bần cùng trong đêm giao thừa bỗng có tiếng gõ cửa, 1 người độ ngũ tuần phong thái thanh thoát chào Lý tiên sinh và xin vào thăm hỏi đầu năm. Người này thực ra là táo quân quản nhà này, đến để giúp Lý tiên sinh thức tỉnh. Tại sao ông không xuất hiện ngay trong nhà, giới thiệu mình là Táo quân ngày từ đầu, mà đợi đến cuối chuyện mới hẽ chân tướng, cho Lý tiên sinh dần dần hiểu ra?!
2. Ba cảnh trên viết ra thì dài mà vụt qua trong mộng thì rất nhanh. Khi mình chỉ biết mình, suy nghĩ trong hoàn cảnh của mình, thì không hiểu được những cảnh trên, và hành động chắc chắn sẽ sai nếu mình là họ. Họ đều đã tự đặt chân vào giày người khác, hiểu thấu suy nghĩ, những băn khoăn, suy tư, cảm giác của người khác nên đã tìm được cách hành động tốt, đem lại hiệu quả tốt 
Nên nhớ những thành công đến sau đó không hiển nhiên. Cadic không cảm thấy xấu hổ, danh dự không sứt mẻ, sau đó mới toàn tâm nghĩ cách cùng Goku chiến đấu. Vậy đặt chân vào giày thiên hạ, hiểu thiên hạ không chỉ để làm thiên hạ đẹp lòng, mà thực sự rất quan trọng đến hợp tác sau này, quan hệ mật thiết đến chính kết quả của mình, và hơn hết đơn giản là xây dựng mối quan hệ có tình cảm có chiều sâu và thể hiện một sự quan tâm có tầm có trí tuệ. Ở đây không hề mâu thuẫn với sự hồn nhiên giản phác của Đạo. Đây là chữ Nhân, yêu người, hay Compassion như mình đã nói. Luyện tập cái này thành tâm bao nhiêu thì sẽ thành công bấy nhiêu.
3. Vậy luyện tập thế nào giờ? Cùng với bài luyện tập 1, có thể ngắn gọn là trong tích tắc 5 giây nghĩ đến bản ngã rồi lập tức lập mối liên hệ với thiên hạ, trước khi bắt đầu cuộc giao tế nào. Trước hết có thể đọc "Đắc nhân tâm" hàng ngày để tạo nên những phản xạ đầu tiên, hòng hình thành nên một nếp nhăn mới trong não bộ. Chỉ cần kiên trì đến khi nếp nhăn hình thành rồi thì sẽ có cách vận dụng...

Hoài cổ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua

27.1.07

Great waves-whats the morale of this story?

In the early days of the Meiji era there lived a well-known wrestler called O-nami, Great Waves.
O-nami was immensly strong and knew the art of wresting. In his private bouts he defeated even his teacher, but in public was so bashful that his own pupils threw him.
O-nami felt he should go to a Zen master for help. Hakuju, a wandering teacher, was stopping in a little temple nearby, so O-nami went to see him and told him of his great trouble.
"Great Waves is your name," the teacher advised, "so stay in this temple tonight. Imagine that you are those billows. You are no longer a wrestler who is afraid. You are those huge waves sweeping everything before them, swallowing all in their path. Do this and you will be the greatest wrestler in the land."
The teacher retired. O-nami sat in meditation trying to imagine himself as waves. He thought of many different things. Then gradualy he turned more and more to the feeling of waves. As the night advanced the waves became larger and larger. They swept away the flowers in their vases. Even the Buddha in the shrine was inundated. Before dawn the temple was nothing but the ebb and flow of an immense sea.
In the morning the teacher found O-nami meditating, a faint smile on his face. He patted the wrestler's shoulder. "Now nothing can disturb you," he said. "You are those waves. You will sweep everything before you."
The same day O-nami entered the wrestling contests and won. After that, no one in Japan was able to defeat him.

Đọc và Networking

1. Năm trước thì mình nhấn mạnh việc Đọc quá, hầu như ngày nào cũng đọc cái gì đó. Nhưng khi đó đọc thiếu chủ định, vô hướng, khiến tác dụng mờ nhạt, hiệu quả kém. Thành ra năm nay lại coi thường, lơ là việc đọc quá. Hầu như là mình không Đọc nữa những ngày này. Nhảy từ thái cực này sang cực kia. Sao thấy có nét giống Communism quá à, có lúc thì cuồng nhiệt tôn sùng là vậy, sao giờ hắt hủi lạnh nhạt, thậm chí lên án chửi rủa như vậy. Thật ra việc đọc của mình năm ngoái đâu hoàn toàn là công dã tràng, có điều mình đã thực dụng hơn.
Dẫu vậy phải nhận rằng việc Đọc vẫn rất quan trọng. Ngẫm xa chút thì chính Đọc sẽ khiến mình khác biệt với những người mà mình sẽ phải cạnh tranh sau này. Mình không cần đọc nhiều, song bây giờ phải đọc tự giác, đọc có chiến lược, để cực đại hóa ích lợi. Trước mắt thấy có mấy quyển Ebooks ở Elib khá thực tế. Cố gắng bỏ ra tối thứ 7 cho việc này, tập trung chứ không lúc nhát tùy hứng như năm ngoái nữa.
2. Vẫn suy nghĩ về Networking. Trước mắt có lẽ chỉ có cách tham gia vào VNC thôi. Kỳ trước mình có tham gia rồi, nói chung là có thể giúp xây dựng network được. Có điều sau đó mình bỏ, và bây giờ vẫn cảm thấy lừng chừng, là sao mình cảm thấy rất ít hứng thú đối với tụi Vn ở đây vậy? Thật ra thì vì sao nhỉ? Dù bây giờ mình có quyết định là sẽ để ý tham gia trở lại VNC nhưng phần nhiều là bất đắc dĩ, chớ tuyệt chưa thấy chút háo hức thích thú nào. Tại mình ít tiếp xúc với họ nên có nhiều preconception không chính xác chăng?!

26.1.07

日记二十四

26/1, thứ 6, kết thúc tuần thứ 3. Bazaar đã kết thúc, các môn học còn lừng chừng, tiếng Trung học được không đáng kể. 3 việc chính này, đánh giá cả tuần chỉ có thể được C. Nguyên nhân đều là hiệu suất kém, làm việc mất nhiều thời gian. Hy vọng tuần sau sẽ khá hơn.
Nói đến đây lại nghĩ lẽ ra nên có 1 việc nữa, đó là networking. Nhưng cho đến giờ thực sự mình vẫn hoàn toàn mù mịt không biết nên đối xử thế nào đối với tụi Vietnam ở đây. Các mối quan hệ với các bạn nước ngoài xem ra không đến nỗi nào, nhưng đều không tính vào networking được. Người Vietnam ở đây mình biết thì cũng tương đối, thân thì không có đừng nói đến bạn thân thiết, tri kỷ. Mình cũng không đòi hỏi cao phải có tri kỷ, nhưng sao 1 người bạn thân cũng khó kiếm vậy. Đã hơn 1 năm rồi mà vẫn loay hoay mảng này. Mình không biết nhiều người ngoài Biz, có biết cũng chỉ biết sơ. Tại sao ? Do mình ít tham gia các hoạt động của VNC? Trong Biz thì thật thảm, toàn con gái, hỏi mình làm sao chơi thân cho được? Rút cuộc lại vẫn là mù mịt. Thật là khó, trong khi việc này chính ra lại rất quan trọng. Mình đi sang Sing này rút cuộc để làm gì nhỉ? Đến giờ vẫn chưa hiều dụng ý của Father.

Luyện tập 1

1. Trước khi làm 1 việc hoặc bắt đầu đàm thoại/trao đổi với ai đó, hoặc cứ 15 phút, thở sâu, thu tinh thần lại, nghĩ đến Đạo.
2. Trước khi ngồi xuống bắt đầu làm việc, thu tinh thần lại, nghĩ đến sự hạn hẹp về thời gian.
3. Hai bài luyện tập trên liên quan chặt chẽ với nhau. Khả năng tập trung tinh thần càng cao, tự nhận thức càng rõ ràng, tốc độ làm việc càng cao.
4.Nhận thấy có những tình huống mà trước kia mình có thể tếu, hài, thêm vài câu ngây thơ vô thưởng vô phạt, nhưng thực sự không dùng được nữa nếu đã trưởng thành. Mình phải thay đổi. Không thể nói những điều hiển nhiên nữa, không giả bộ ngây thơ nữa.
5. Nghĩ về 七龙珠,thấy nếu Radic không đến, rất có thể Goku sẽ sống như vậy đến già, an phận hưởng thái bình. Hoặc cũng có thể chết thảm dưới tay robot. Những thử thách liên tiếp đến hóa ra lại là cứu cánh cho Goku. Một điều may mắn là thử thách trước dễ hơn thử thách sau, thử thách sau khó hơn thử thách trước, giúp Goku tiến từ nấc thang này lên nấc thang cao hơn. Vậy xem ra thử thách là yếu tố cực kỳ quan trọng. Nếu có thử thách, phải lấy điều đó làm sung sướng. Nếu thấy mọi việc có vẻ ổn ổn, không động tĩnh gì, e rằng mình đã đi lầm đường, không phải đường đi lên, mà là con đường ra bãi tha ma. Và thử thách cũng phải phù hợp với thực lực từng giai đoạn nữa. Như vậy là không phải chỉ ngồi chờ cho thử thách xuất hiện, mà chủ động tự cải thiện bản thân, trang bị năng lực, để khỏi bị sốc, quá sức khi thử thách đến...

25.1.07

China read

http://www.viet-studies.org/kinhte/China_geopolitical_genius_FT.pdf

On China's geopoplitic tactics. It's not new, just a recap.

http://www.viet-studies.org/kinhte/VN_China_dive_StraitsTimes.pdf

Straints on relations in Bien Dong, economic ties. China claims rights in Truong Sa islands, treats us as a second-class economic partner. Not a new story either.

22.1.07

Nocturne

Tìm lại bản làng

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=183422&ChannelID=89

Vẫn còn nhiều nơi thật heo hút, khó khăn. Một community service project với VNC về Việt nam xem ra không phải là một ý tồi. Có điều có thời gian ko? Vừa học tiếng Trung, có cái HPAIR 2007 xem ra cũng hay...

Mình bị gợi nhiều suy nghĩ bởi Soe Thiha. Thấy rằng quả là mình còn kém cỏi, cả tư cách lẫn ý chí...

21.1.07

Jack Welch

http://www.businessweek.com/1996/44/b34991.htm

http://www.businessweek.com/1998/23/b3581001.htm
These are what I should really read, read from Great Masters.

日记二十三

Có một chút lo âu. Cứ mỗi khi mình nghĩ về việc đó, lại cảm thấy có chút lo lắng. Một phần là bản thân cảm thấy con đường còn rất rất mờ mịt. Không biết mình định thâm nhập vào bộ máy bằng con đường nào, và vào vị trí nào?! Khuyết điểm lớn của mình- thiếu kinh nghiệm thực tế- khiến cho những suy tính hiện giờ của mình đều rất dễ rơi vào viển vông hoặc giản đơn quá.
Có điều mình phải viết cái post này không phải vì việc đó. Mình biết việc đó phải tìm tòi từ từ. Hại thay chính cái tư tửơng "từ từ" đó hình như lại lây sang tinh thần làm việc nói chung. Dường như còn lấn cấn tư tưởng rằng việc chính của mình chỉ bắt đầu sau khi mình gia nhập hệ thống, còn bây giờ có làm gì cũng không quan trọng lắm. Hình như là có tư tưởng đó thật. Bằng chứng là hình như mình làm việc- hay nói chung là Sống - còn thiếu lửa. Cuộc sống của mình hiện tại, đặc biệt là trong tư duy nếp nghĩ cứ như là an bần lạc đạo rồi ấy. Theo Đạo đâu có nghĩa như vậy. Hiện tại mình còn trẻ, ngọn lửa khát vọng phải cháy rực mới đúng chứ. Cảm giác như một người nửa tỉnh nửa mê, sống và làm việc thiếu sự "tỉnh" (self-conscious) nghiêm trọng, sao thấy giống giống cái lá trôi lững lờ trên một cái ao tù à.
Không được như vậy.
Dĩ nhiên mình không nhầm lẫn với cảm giác khi đọc báo chí viết về những người trẻ đã/đang thành đạt. Họ giỏi. Mình không đánh giá bản thân qua việc có được thiên hạ biết đến hay không, có giải thưởng gì không, có tên trong "danh sách" nào không. Cái thực sự có ý nghĩa đối với việc mình thâm nhập vào hệ thống sau này là bản lĩnh, kinh nghiệm, sự tháo vát, thấu hiểu tâm lý con người, cách xây dựng mạng liên minh, cách làm việc, và bạn bè. Có điều trước giờ mình có chút nhầm lẫn. Mình không cần táo. Nhưng không có nghĩa là mình không trèo cây táo để chảy táo xuống. Quá trình trèo cây là quá trình trải nghiệm, để rèn luyện bản lĩnh của mình. Vậy mục tiêu là quá trình, chớ không phải là quả táo. Nhưng vẫn phải trèo. Chứ không phải là bàng quan đứng bên cạnh ngước mắt nhìn.
Vậy là phải cải thiện tâm lý sống của mình. Mình theo Đạo, là không cần quả táo, nhưng phải thật tích cực trèo cây táo. Đạo của mình là Đạo vận động. Nước của mình có cả Lửa.
(Điều này viết ra có vẻ dễ, làm lại không dễ. Nhiều khi cứ tư tưởng không cần táo làm mình thiếu nhiệt huyết trèo cây táo. Đây lại là vấn đề. Nãy giờ chạy vòng tròn rồi :) )

Joke of the day 1

A man whose wife was pregnant couldn't bear to be in the delivery room at the time of the birth. So he rang up from the pub to see if it had come yet. The nurse said, "It's a girl but there's another one on the way." He downed a quick celebratory drink, then called back. The nurse said, "It's another girl but there's another coming."
He gulped another drink and rang back. The nurse told him "It's a boy this time, but there's yet another one coming."
Another few drinks left him groggy. After half an hour, he called back, hands shaking, and accidentally dialled the sports line. He asked, "How many did we get?" The person online replied "198 all out.... and the last one was a duck." The man fainted.

Passion & Compassion

There was an old woman in China who had supported a monk for over twenty years. She had built a little hut for him and fed him while he was meditating. Finally she wondered just what progress he had made in all this time.

To find out, she obtained the help of a girl rich in desire. "Go and embrace him," she told her, "and then ask him suddenly: 'What now?'"

The girl called upon the monk and without much ado caressed him, asking him what he was going to do about it.

"An old tree grows on a cold rock in winter," replied the monk somewhat poetically. "Nowhere is there any warmth."

The girl returned and related what he had said.

"To think I fed that fellow for twenty years!" exclaimed the old woman in anger. "He showed no consideration for your need, no disposition to explain your condition. He need not have responded to passion, but at least he could have evidenced some compassion;"

She at once went to the hut of the monk and burned it down.

- - - - - - - - - - -

Yes, you should refrain yourself from excessive passion and desire. You may purify your heart by giving up lustful passion, but at a higher level of enlightenment, your heart should not be an empty place, but full of compassion.


Icebreaker

http://www.corporatestory.co.uk/articles/beautifulBaby.html

The first step in adding new notch to our network is icebreaking. Here is How to start a conversation? And in general, how to start a relationship? Here's what the author used:
"the most important lesson, which is a PR lesson, is the simplest. I think it’s that, in some sense, everyone comes from the best place in the world – and that everyone needs the opportunity to say so and be taken seriously. In some deep way that my bug-eyed digital dragon understands, everyone really does have the most beautiful baby. Everyone really does have the most intelligent dog. And everything else you need to know follows from that."

Kỳ vọng gì?

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=183417&ChannelID=3

200 ngày đầu tiên của TT Nguyễn Tấn Dũng. Với sự ủng hộ rộng rãi của dân chúng, kinh nghiệm, hậu thuẫn trong Đảng, có thể nói là nhiều điều kiện thuận lợi như vậy, thử thách xem ra vẫn vô cùng khó khăn.

20.1.07

修炼一

虽然现在还有点困难,我想我们应该使用使用生词造句。我想这是学汉字最有效的方式 。我们试试看:
-恐怕我的方位感得差,因此我容易迷路。
-那些出席者中有首相及其丈夫
-比塞即将开始
-至于我,不自由,毋宁
-他跑得飞快,足以抓住那小偷
很多快来。。。

日记二十二

Lâu rồi, hôm nay chợt ngó thấy tờ Economist, thấy có khá nhiều bài khá hay. Sẽ khá có ích nếu mình có thể theo dõi đều đặn mấy tờ báo chủ đạo của kinh doanh:
-Economist
-HBR
-Fortune
-Businessweek
-Financial Times

Vì e rằng cứ như đà hiện tại, mình bị cuốn vào việc học tiếng Trung, e rằng đến lúc xong việc, trở lại việc chính, thì sẽ bị hụt hẫng, tư duy thiếu nhạy cảm...

16.1.07

Business listening

http://www.businesslistening.com/listening_skills-2.php

Must read. Very basic.

Why start a conversation? To feel good and/or make others feel good. Whats important? Self-aware and skillful listening.